Phùng Quang Trung
(Hà Nội)
NHỚ BÁC
Bác là Chủ tịch nước ta
“VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA” đầu tiên
Người Cha đức độ dịu hiền
Da vàng máu đỏ ba Miền đội ơn ...
“Dù đốt cả dãy Trường Sơn”
Gian khó chẳng sờn giành lấy tự do
Lời Người thành những câu hò
Thành câu khẩu hiệu hô to Quân hành ...
Đời đời sử sách lưu danh
Lòng con nhớ mãi bức tranh Bác cười
Bức phù điêu khắc tên Người
Một vầng trán rộng sáng ngời chòm râu ...
Càng nhìn càng thấy thẳm sâu
Cha già Dân tộc muôn mầu sáng trong
Người dân nửa Nước hằng mong
Bác Hồ trở lại trong lòng Miền Nam ...
Bác khuyên những việc cần làm
Cho từng lứa tuổi ngày càng đổi thay
Gắng công rèn luyện hăng say
Hòa bình thống nhất sum vầy vui tươi ...
Đó là ước nguyện của Người
Di sản để lại sáng ngời năm Châu
Sánh vai nhân loại toàn cầu
“Con Hồng cháu Lạc” dài lâu vững bền ...
KHOẢNG LẶNG BÊN BẠN CŨ
… Gặp mặt đầu Thu người thân quen
Kỷ niệm Hà Thành thủa cũ mèn
Gần gũi bạn cũ “châm tửu - chén”
Thu về hơi thở theo đường ven …
Lối cổ hát chèo Hà Nội phố
Dân gian bản sắc nhịp phách lòng
Liền anh liền chị thỏa ước mong
Hà Nội trong Thu sâu lắng trong …
Bạn tôi thân thủa lớp vỡ lòng
Học cao hiểu rộng kỹ sư bong
Thiết kế bản vẽ điện cầu cong
Chứng chỉ văn bằng lấp đầy xong …
Lớp cũ bạn cũ Cô, Thầy phong
Cấp trưởng, cấp phó vẫn long đong
Nhiệt tình có sẵn Xứ Đoài mong
Giúp bạn Cấp III luôn sẵn lòng …
Thu về Sở cũ Phòng Nếp sống
Đồng nghiệp vui chung sống sáng trong
Hà Nội tràn Thu xe hoa rong
Phố xưa nhà cổ thỏa ước lòng …

Đặng Cương Lăng
(Hà Nội)
ĐÔI BÓNG HÌNH NON SÔNG
Hồ Chí Minh - Người là ánh sáng thiêng
Dắt dân tộc qua muôn trùng sóng gió
Bông sen thắm giữa đất trời ngào ngạt
Cả cuộc đời cho độc lập tự do.
Bác đi rồi, bóng bác mãi còn đây
Khắc vào nước non, đượm tình sâu nặng...
Võ Nguyên Giáp - Vị tướng của nhân dân
Cánh tay thép giữa trận tiền bão táp
Điện Biên Phủ lững lẫy cả địa cầu
Tên tuổi còn vang dội đến mai sau...
Bác trao gươm tướng tài mang mệnh nước
Một lòng son vì đất nước, nhân dân
Cùng sát cánh vượt qua ngàn thách thức
Tạc hình Người và lịch sử vinh danh.
Ơn Bác lớn lao, công Đại tướng cũng nhiều
Sống mãi trong lòng dân tộc kiên trung
Ơn đất nước sản sinh thành bao hào kiệt
Giữ yên lành cho trái đất đơm hoa.
KHÚC CHIỀU CUỐI HẠ
Nắng vàng vơi hẳn sau rèm
Heo may thưa thớt chạm thềm ngõ xưa
Vài nhành phượng vĩ lưa thưa
Rơi trên thảm cỏ hạt mưa giã từ.
Ve sầu khép lại tâm tư
Sông trôi phẳng lặng, lững lờ bóng mây
Sân trường đã nhạt bóng ngày
Hàng cây rũ bóng lắt lay chiều tà.
Cánh diều ai thả gần xa
Vương trên vòm lá mờ nhòa khoảng không
Mùa sang ngơ ngác bên sông
Gom hương sen cũ vào trong nỗi buồn.
BIỂN VÀ AO
Biển rộng dài vùng vẫy ngàn con sóng
Khoe uy quyền gầm thét giữa mênh mông
Một tay gây bao nhiêu giông tố
Nhấn chìm những con thuyền với giấc mơ đại dương.
Ao nhỏ bé nép mình bên ngõ vắng
Soi bóng mây trời mặt nước lặng im
Dù giông gió ngoài kia gào nhức óc
Ở nơi này vẫn giữ khúc bình yên.
Lòng người có lúc là biển lớn
Mang khát khao...cuồn cuộn sóng đời dâng
Có lúc lại dịu êm như mặt nước
Mảnh ao làng gìn giữ một vầng trăng.
Sóng gió lớn để luyện rèn tâm chí
Cần bình yên để nuôi dưỡng tâm hồn.
Hồng Quang
(Tuyên Quang)
HƯƠNG ĐÁ
Lặng thầm đá hát lời ru
Đá nuôi cây lớn tựa như tay người
Gom từng hạt nắng sương rơi
Ủ men chát mặn, dâng đời ngọt thơm
Trập trùng sóng đá ngàn sương
Đá treo vách núi, thành đường trên mây
Xoè tay đá mọc thành cây
Đá ươm mầm nắng, ngân đầy tiếng chim
Sương mây giăng kín lối tìm
Người đi lên rẫy, lửa tim vẫn bền
Đá găm gót mỏi ngày đêm
Vai gùi mong ước dựng nên bản làng.
Giọt nồng rơi giữa cơ hàn
Thấm vào đá núi, hóa vàng mùa tươi
Rau xanh bám đá lưng trời
Ngô vàng bắp trổ nụ cười thung xa.
Tiếng khèn,tiếng hát ngân nga
Xua đi vất vả chan hòa tình thương
Người bên đá, đá bên nương
Cùng nhau gìn giữ biên cương vững bền
Đá ơi hương đá dịu hiền
Theo chân xuống chợ, nối miền ấm no
Đá chống trời, đá nên thơ
Xanh reo sáng núi hương đưa gọi mùa.
8-2026
ĐI TÌM TÊN ANH
Có những bước chân
không kịp để lại dấu trên đường
lặng lẽ chìm vào đất
giữa màu xanh hồi sinh
Họ nằm lại không bia mộ
không một lời từ biệt
chỉ có đất âm thầm giữ kín tên
500 ngày đêm
những người sống cúi xuống lòng đất
gọi lại những cái tên thất lạc
tìm đồng đội trong tiếng cuốc chạm đá lạnh.
Có những chiều đào bật máu ngón tay
sợ dưới lớp đất kia
vẫn còn đồng đội chưa về.
Mưa rừng đổ xuống vai, bản đồ nhòe mực
người lính già ngồi lặng trước mảnh võng mục
nhận ra tên đơn vị cũ
bàn tay run như chạm vào tuổi trẻ.
Có nắm xương nằm im dưới tầng đất
đã từng là tiếng hô xung phong giữa lửa đạn
là đôi dép mòn qua dốc đá
là tuổi hai mươi chưa kịp gọi tên mình…
Hôm nay
người trở về trong chiếc hũ nhỏ
nhẹ đến nhói lòng
người trở về bằng ký hiệu trên mảnh tăng cũ
có người trở về chỉ nguyên vẹn một cái tên.
500 ngày đêm
người sống đi tìm tên người đã hóa vào đất
để người lính được gọi đúng tên mình
các anh - những vì sao của đất nước
lặng lẽ sáng trong ký ức muôn đời Tổ quốc.
BIỂN TRONG TIM
Tôi chưa đến biển bao giờ
Chưa lần dẫm cát bên bờ khơi xa
Chưa từng nếm vị mặn mà
Vầng dương thức giấc bao la nắng đào
Nhưng tôi yêu biển biết bao
Dẫu xa vẫn thấy dạt dào trong tim
Mênh mông sóng biếc triều lên
Hải âu tung cánh, đầy thuyền trăng sao
Bình minh rắc ngọc lao xao
Hoàng hôn mây tím buông vào trăng ngân
Yêu anh – người lính hải quân
Canh nơi đầu sóng giữ phần đất quê
Đêm ngày biển hát say mê
Sóng ru bờ cát, vỗ về tim yêu
Lặng nghe biển kể bao điều
Như lời anh gửi sớm chiều trong em.
GỬI THU LỜI NHẮN
Sau bão lũ - nắng ngời quyến rũ
Trời xanh mơ ấp ủ thương yêu
Mây lang thang rộn tiếng sáo diều
Sợi rơm vàng nhuộm thu khắp chốn
Sao thu rơi – thắp đèn đom đóm
Đêm sương giăng thắc thỏm mong chờ
Em xa rồi chiều xưa còn nhớ
Hương thu nồng vương vấn xa xăm
Cho tôi gửi vào thu lời nhắn
Rằng yêu thương chẳng thể phai mờ
Sau giông bão – trời trong hơn trước
Như nghĩa đời – chia ngọt, nên thơ
Thu đẹp mãi lòng người rộng mở
Hạt nắng gieo hy vọng đời thường
Qua bão tố, càng thêm thấu hiểu
Tình thương người - ngọc quý muôn phương.
Ngô Ngọc Quảng
(Hà Nội)
HƯƠNG MÙA THU
Lảnh lót chim hót tầng xanh
Heo may, nắng lạnh giăng mành hương thu
Tháp Rùa mờ ảo sương bu
Lăn tăn gợn sóng, hồ ru ái tình
Thê Húc* nghiêng bóng trung trinh
Ngọc Sơn ẩn hiện soi hình quanh cây
Hong vàng sợi nắng đu quay
Chân em bước vội, liếc xoay tìm người
Kem ngon Thủy Tạ hẹn lời
Cà fe tý tách giọt rơi nhắc lòng
Chờ em... Anh đợi...Dạ mong
Lá bay xào xạc uốn cong mơ màng
Tây Hồ sóng cuộn mênh mang
Liễu buông tóc thả rộn ràng áng thơ
Trấn Quốc chuông điểm ai chờ
Khói, hơi bay lạc ngẩn ngơ bến thuyền
Mặt hồ nhuộn đỏ gió êm
Hoàng hôn tắt nắng, lưỡi liềm trăng nhô
Bồng bềnh trăng tắm giữa hồ
Sương se khăn mỏng choàng bờ vai yêu
Đưa tay vuốt nhẹ tóc chiều
Xốn xang đôi lứa bấy nhiêu lời tình.